Make your own free website on Tripod.com
Mặt Thật
của
NGUYỄN HỮU NGHĨA

Nguyễn Chí Vịnh
Trung tướng VC

Nguyễn Chí Thanh
Đại tướng VC

Nguyễn Chí  Nghĩa
"Chuẩn úy" QLVNCH?
 

ÐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI
NGUYỄN NGỌC NGẠN

(Trích đoa.n)

Từ khi xẩy ra vụ ồn ào về cuốn Video Mẹ do trung tâm Thúy Nga phát hành đầu tháng 8/97, tôi trở thành mục tiêu chỉ trích của nhiều bài báo.

[.....]

Mùa hè 1985, khi từ Prince Rupert dọn về Toronto, tôi được Nguyễn Hữu Nghĩa cho ở nhờ trên lầu tòa soạn 2 tuần lễ để chờ kiếm nhà thuê. Lúc ấy tôi đang viết truyện dài Nước Ðục cho Làng văn. Trước làng văn tôi đã có truyện đăng trên nhiều báo như:  Chiêu Dương, Dân Quyền, Việt Nam Hải Ngoại, Dân Chúa, Văn Nghệ Tiền Phong, Văn, Ðồng Nai, Nhân Chứng Việt Chiến... Tôi cùng đã có sách xuất bản và có lẽ là người Việt đầu tiên d0uoc nhà xuất bản lớn ở New York ký hợp đồng từ năm 80 in cuốn hồi ký chiến tranh và cải tạo "The Will Of Heaven". Vì vậy Làng Văn tha thiết mời tôi làm tổng thư ký. Nhưng tôi từ chối, vì tôi cần thì giờ sáng tác.

Một hôm, trong bữa cơm chiều có vợ chồng Nguyễn Hữu Nghĩa và vợ chồng tôi, nhân bàn chuyện tử vi, bà Nguyên Hương đang lo lắng vì cựu đại tá Nguyễn Văn Y, thân phụ của Nguyệt Ánh, mới coi số cho cháu Uyển, con gái út Nguyễn Hữu Nghĩa 10 tuổi và đoán rằng cháu sắp mồ côi cha ! Nghĩa là Nguyễn Hữu Nghĩa sắp chết ! Tôi bác bỏ ý kiến đó, bởi theo tôi, thầy tử vi giỏi đến đâu khi xem "cung phụ mẫu" thì cũng chỉ nói được khái quát sự hưng suy của cha mẹ, chứ không thể quyết đoán sự sống chết, bởi đó là quyền của Thượng đế ! Tôi muốn có lá số riêng của Nguyễn Hưũ Nghĩa, để nhờ người ta coi thì mới chắc. Bà nguyên Hương lấy làm tiếc vì không có ngày sanh tháng đẻ của Nguyễn Hữu Nghĩa. Nhân đó bà mới tiếc lộ với tôi rằng: Nguyễn Hữu Nghĩa là con ruột của tướng Việt cộng Nguyễn Chí Thanh ! Mẹ Nghĩa cũng là gián điệp Cộng sản, hoạt động nội thành trong giới cao cấp của Pháp và của Nhật để đưa tin tức cho Cộng sản. Năm 1949 bà được gọi vào bưng gặp Nguyễn Chí Thanh và kết quả sinh được một con trai tại Tây Ninh, đó là Nguyễn Hữu Nghĩa. Nghĩa sinh năm 50 nhưng trên giấy tờ, ghi năm sinh là năm 1952. Sinh Nghĩa xong bà mẹ bị bệnh, trong rừng không thuốc chửa nên qua đời, giao Nghĩa lại cho bà ngoại nuôi.

Từ thuở nhỏ, Nghĩa đã tỏ ra tháo vát, hiếu học. Nghĩa lập gia đình sớm, lấy người vợ rất môn đăng hộ đối : Ðó là cháu nội Dương Minh Châu tên là Dương Thị Phượng. Cả hai đều là dòng dõi Cộng sản chính hiệu. Báo chí hải ngoại, trong vụ tranh chấp hai phe Văn Bút năm ngoái, đã nhầm lẫn loan tin Nghĩa lấy con gái tướng Dương Minh Châu ! Bà Nguyên Hương nói với tôi : "Thật ra là cháu nội Dương Minh Châu, chứ nếu lấy con Dương Minh Châu thì tức là Nghĩa lấy một bà già". Dương Minh Châu cũng không phải làtướng, bởi thời ấy Cộng sản chưa thành lập quân đội. Ông ta chỉ là đảng viên tiền phong của Cộng sản, bí thư chỉ đạo chính trị, cho nên khi chết được đặt tên cho một chiến khu, gọi là mật khu Dương Minh Châu.

Nguyễn Hữu Nghĩa và Dương Thị Phượng sinh dược hai con trai. Hai đứa con dòng dõi Việt cộng ấy bây giờ đã trưởng thành, vẫn đang sống trong nước, có trở thành đảng viên hay không, tôi không rõ. Chỉ biết là Nguyễn Hữu Nghĩa vẫn phải gởi tiền về chu cấp. Ðiều này cũng tự nhiên thôi, bởi cha nào không thương con ! Mới dây, con Nguyễn Hữu Nghĩa có đi công tác nước ngoài và nhờ người liên lạc được với Nguyễn Hữu Nghĩa. Ðiều này chứng tỏ con Nguyễn Hữu Nghĩa có lẽ là thành phần được ưu đãi nên mới dễ dàng xuất ngoại như vậy!

Có một vài bài báo phổ biến rộng rãi trong vụ tranh chấp Văn Bút, nói rằng Nghĩa vẫn liên lạc, cung cấp tin tức hoạt động cho hai đứa con đảng viên ở trong nước. Tôi không biết điều này, nên không thể xác quyết mối liên lạc giữa Nguyễn Hữu Nghĩa và hai con có vượt ra ngoài biên giới tình cảm, để lan sang mặt chính trị hay không ?

Trở lại chuyện cũ, trước 1970, Nguyễn Hữu Nghĩa từ Tây Ninh được Việt cộng đưa về Saigon hoạt dộng nội thành công khai, vì Nghĩa có đủ giấy tờ hợp lệ. Nghĩa xâm nhập phong trào du ca và nhóm cán bộ thông tin Dân Vận, dự trù đi làm trưởng cơ sở dân Vận Chiêu hồi tỉnh Vĩnh Bình. Nhờ Nghĩa sáng tác được bài "Anh Sẽ Về" khá hay, phong trào du ca đón nhận Nghĩa mà không nghi ngờ gì cả. Bởi vì bài "Anh Sẽ về" viết nước đôi, giống như nhạc Trịnh Công Sơn, ai muốn hiểu chữ "anh" là quân nhân Quân lực Việt nam Cộng Hòa đi chiến đấu, hoặc muốn hiểu là bộ đội đi chống Mỹ cứu nước cũng được.

Tại saigon, Nghĩa gặp Nguyên Hương và cuộc đời Nghĩa bắt đầu thay đổi. Nguyên Hương, lúc ấy là một nữ sinh vừa tốt nghiệp Trưng Vuong, 18 tuổi, xinh đẹp, con nhà gia thế, nhưng không may gặp cảnh lỡ làng nên đành chấp nhận lấy Nghĩa.

Vì say mê khung cảnh thành phố, say mê ánh đèn sân khấu, và nhất là muốn chia tay bà vợ, nông thôn Dương Thị Phượng đang ôm hai đứa con ở Tây Ninh, Nghĩa xin cưới Nguyên Hương. Lấy Nguyên Hương Nguyễn Hữu Nghĩa có chỗ nương tựa là làm rễ một trung tá Không quân, nếu tiếp tục hoạt động cho Việt cộng cũng dễ che mắt các cơ quan an ninh quốc gia !

Năm 1970, thấy Nghĩa chao đảo lập trường, Việt cộng liền sai người đến kêu Nghĩa trờ về Tây Ninh ! Nghĩa vốn là người thiếu chung thủy nên lưỡng lựkhông muốn về bưng. Chẳng phải là Nghĩa đã tìm ra lý tưởng quốc gia, mà muốn bỏ vợ con ở nhà quê để lấy vợ mới ở thành phố ! Cho nên Nghĩa mới thú nhận và hỏi ý kiến nhạc sĩ Phạm Duy xem có nên trở lại rừng rú với Việt cộng, hay âm thầm ở lại Saigon rồi tính sau ! Nhạc sĩ Phạm Duy khuyên Nghĩa ở lại. Chi tiết này chính nhạc sĩ Phạm Duy đã nhắc lại trong một lá thư gửi cho Nguyễn Hữu Nghĩa năm 1987 tại Toronto. Lúc ấy nhạc sĩ Phạm Duy giận Nghĩa vì một bài viết đăng trên Làng Văn, cho nên dọa sẽ công bố quá khứ của Nghĩa. Bà Nguyên Hương có cho tôi xem lá thư này và ngay sau đó, Nghĩa đã viết thư xoa dịu Phạm Duy, phân trần về vụ giận hờn của ông mà Nghĩa bảo chỉ là "hiểu lầm" mà thôi ! Khoảng thời gian này, Nghĩa đang vận động đổi quốc ca trên báo Làng Văn, bị nhiều người lên án nên rất sợ Phạm Duy tiết lộ dĩ vãng của Nghĩa trước 5.

Ở lại Saigon để lấy Nguyên Hương trong lúc Việt cộng hối thúc phải về bưng, Nghĩa muốn câu giờ, dùng kế hoản binh, cho nên vội đăng cáo phó giả chết trên báo Khởi Hành do Viên Linh làm Tổng thư ký ! Bên cạnh bản tin giả chết để đánh lạc hướng đó, Nghĩa còn bày tỏ lòng trung thành với Ðảng qua bài thơ "sao vàng" đăng bên cạnh ! Số báo Khởi Hành này anh Viên Linh và nhiều người còn giữ. Mới đây trong vụ tranh chấp Văn Bút, bà Nguyễn Tà Cúc đã làm phóng ảnh bản tin giả chết và bài thơ "sao vang" của Nghĩa, phổ biến khắp nơi, tôi không cần phải nhắc lại nữa ! 

Tất cả những chi tiết về lý lịch Nguyễn Hữu Nghĩa mà tôi vừa kể trên đây, dều do tôi và bà xã tôi nghe trực tiếp từ bà Nguyên Hương hoặc Nguyễn hữu Nghĩa, không qua trung gian người nào khác ! Thật ra thì chẳng cần bà Nguyên Hương kể, tôi cũng đã nghe nhiều người ở Toronto nói về Nghĩa. Nhưng họ không nắm vững nhiều chi tiết như bà Nguyên Hương. Có lẽ vì biết tôi đã biết, nên bà nói cho tôi nghe để tôi khỏi tắc mắc ! Trong bữa cơm, khi kể chuyện, bà Nguyên Hương thường nói nhiều, mà bà kể về Nguyễn Hữu Nghĩa một cách hãnh diện, coi như lấy được người chồng dòng dõi con nhà tướng ! Nghĩa ngồi ăn bên cạnh chỉ gật đầu.

Trong vụ tranh chấp Văn Bút, một số báo chí loan bản tin : Nhà văn Nguyễn Nhật Tân, thân phụ của Nguyên Hương, có tiết lộ với người bạn đồng khóa là cựu đại tá Nguyễn Tữ Ðóa rằng Nguyễn Hữ Nghĩa là con của Nguyễn Chí Thanh.  Ông Nguyễn Tữ Ðóa kể lại với nhà thơ Hà Thượng Nhân, rồi từ đó lan truyền ra báo chí. Nghĩa đã lên tiếng phủ nhận. Nhà văn Nguynễ Nhật Tân thương con, nên dĩ nhiên cũng phải cải chính ! Riêng đối với tôi, thì tôi nghĩ lhác. Tôi không phủ nhận cha tôi, dù cha tôi là Hồ Chí Minh ! Khi nghe Nguyên Hương kể về dòng họ Nguyễn Hữu Nghĩa 12 năm trước, tôi nói : Cha con có thể mỗi người một con đường, sao lại phủ nhận cha mình ! Nguyễn Hữu Nghĩa từng là Việt cộng vì hoàn cảnh sinh ra trong bưng biền. Miễn là bây giờ trở về hàng ngũ quốc gia thì thôi, chứ có gì mà phải chối quanh ! Không nhẽ hai dứa con của Nghĩa bây giờ ở trong nước, cũng đăng báo phủ nhận Nguyễn Hữu Nghĩa là cha của chúng, giuống như Nghĩa đã phủ nhận ông nội chúng hay sao ! Tôi cũng nhắc bà Nguyên Hương rằng : Nếu Nguyễn Hữu Nghĩa cứ chối, không nhận cha mình là tướng Việt cộng Nguyễn Chí Thanh, rồi có người phát giác ra, thì người ta sẽ đặt câu hỏi : Tại sao phải chối, có am mưu gì mà phải chối ! Mà lànm gì không có người biết ! Chỉ riêng ở Toronto này, tôi đã gặp biết bao nhiêu người biết rành về Nguyễn Hữu Nghĩa thời còn nhỏ ở Tây Ninh ? Cho nên thà rằng cứ nhận sự thật, miemn là mình không cùng lập trường là được ! Tôi còn mừng vì Nguyễn Hữu Nghĩa đã học được những mánh khóe của Việt cộng để bây giờ gậy ông đập lưng ông, dùng những mánh khóe ấy chống Việt cộng ! Nhưng tiếc thay ! Mọi thủ đoạn Nghĩa học được, chỉ toàn đem ra để đánh bạn bè người quốc gia trong cộng đồng mà thôi !

[....]

Trong cuộc chiến trước 75, Việt Nam Cộng Hòa đón nhận hơn 80 ngàn cán binh Việt cộng về hồi chánh, trong đó có Nguyễn Hữu Nghĩa. Những cán binh Việt cộng này, trước khi về với quốc gia, có kẻ là đặc công đặt chất nổ giết hại hàng loạt đồng bào vô tội, có kẻ bắn thẳng vào quân đội ta, có kẻ pháo kích vào trường học hoặc giật mìn xe đò. Nói chung, họ đều có tội, ít hay nhiều. Nhưng khi hồi chánh rồi thì thôi, chẳng ai truy lại tội cũ hay lải nhải nguyền rủa họ.[....] Nguyễn Hữu Nghĩa từng là Việt cộng hoạt động nội thành, lại càng hiểu rõ hơn hành tung bí ẩn khi hoạt động cho Việt cộng như thế nào. Nó đâu có sơ hở lộ liễu đến nỗi cuốn video vừa chiếu lên mọi người đều biết ! Nếu hoạt động cho Việt cộng mà sơ hở đến thế thì Nguyễn Hữu Nghĩa đã bị bắt ngay từ ngày ở Tây Ninh về, chứ làm sao lọt được vào đoàn du ca ở Sài Gòn ! Bà Nguyên Hương hãy bình tâm một phút để nhìn lại bản chất con người Nguyễn Hữu Nghĩa xem chồng bà là người như thế nào !  Hãy nhớ lại bao nhiêu lần trước mặt tôi, bà đã xấu hổ cự nự Nguyễn Hữu Nghĩa về những hành động khuất tất mà cả tôi lẫn bà đều không đồng ý, bởi những trò vặt vãnh của Nguyễn Hữu Nghĩa quá thấp kém không thể có ở một người quốc gia được ! Năm 82, khi Mặt  trận Hoàng Cơ Minh vừa ra đời, đang hoạt động mạnh, Nguyễn Hữu Nghĩa liền phịa ra bản tin "Hội Cựu Quân Nhân Ontario họp đại hội lên án kháng chiến bịp", gửi cho tờ Việt Nam Hải Ngoại. Tờ này đang chống Mặt Trận nên mừng rỡ đăng lên ngay không kiểm chứng ! Mục đích của Nghĩa là để Mặt Trận và Hội Cựu Quân Nhân Toronto thù nhau !  (báo Việt Nam Hải Ngoại số 125/tháng 8/82). Năm 84, vừa dứt tờ Lửa Việt để làm tờ Làng Văn, Nghĩa liền viết thư nặc danh gửi cơ quan chính quyền Canada đang đăng quảng cáo trên Lửa Việt, cốt để cơ quan này cúp quảng cáo trên Lửa Việt mà chuyển sang Làng Văn ! Thư nặc danh, nhưng Nghĩa viết tay, không ngờ cơ quan này gửi lá thư đó cho Lửa Việt ! Tôi đang làm công việc hòa giải giữa Làng Văn và Lửa Việt, nhìn lá thư của Nghĩa do Bùi Bảo Sơn đưa ra, tôi ngượng quá, không biết nói gì để phân trần cho Nghĩa ! Bỉ ổi nhất là lá thư nặc danh Nghĩa gử i bằng máy fax đến chỗ làm của vợ Võ Kỳ Ðiền, vu cáo Võ Kỳ Ðiền mê nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc ! Chẳng những văn giới kinh tởm trò phá hoại hạnh phúc gia đình người ta, mà chính bà Nguyên Hương gặp tôi cũng rất mắc cở phân trần là Nghĩa không hề cho bà biết trước ! Còn Nghĩa thì ngượng ngập nói với tôi là trước khi gửi, đã cẩn thận tắt cái số máy fax Làng Văn rồi, không ngờ nó vẫn hiện ra ! Thâm độc hơn nữa là Nghĩa lấy thư viết tay của HàThúc Sinh, cắt xén từng chữ, rồi ghép lại những câu theo ý mình để chửi người khác ! Sau đó Nghĩa đem photo và gửi cho anh em trong phong trrào Hưng ca, mục đích để họ ghét Hà Thúc Sinh mà đứng hẳn về phe Nghĩa ! Những câu Nghĩa ráp nối ấy, mang nội dung chửi Hưng ca mà mọi người cứ tưởng Hà Thúc Sinh viết, bởi đúng là bút tự của Hà Thúc Sinh ! Ngày ấy Hà thúc Sinh và Nguyễn Hữ Nghĩa cùng là phong trào trưởng phong trào Hưng ca. Một rừng hai cọp ! Nghĩa muốn Hưng ca chống lại Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, Hà Thúc Sinh không bằng lòng, chủ trương hoặc thân Mặt Trận, hoặc ít ra cũng không chống ! Kết quả là Nghĩa thắng là nhờ nhiều mánh khóe và nhờ có tờ Làng văn trong tay. Khi Làng Văn và Lửa Việt đánh nhau kịch liệt, Nghĩa thường lấy thơ đăng trên báo Ðất Việt của Việt cộng ở Montreal, đánh máy lại và gửi cho Lửa Việt. Lửa Việt thấy thơ hay, đem đăng trên báo một cách vô tình. Thế là Nghĩa hô hoán lên rằng Lửa Việt đăng thơ Việt cộng, kỳ thực bài thơ ấy do chính tay Nghĩa gửi ! Cũng có khi Nghĩa tự sáng tác bài thơ ca ngợi quê hương rồi gửi cho cả hai báo Ðất Việt và Lửa Việt ! Những trò ấy, Nghĩa làm lén lút, khi bà Nguyên Hương biết được thì cũng đã rồi, chỉ than với tôi thôi !

[....]

Mùa hè năm ngoái, 1996, một nhóm thân cộng tổ chức công khai Ðại Hội Ðiện ảnh tại Toronto, có đại sứ Việt cộng Ðặng Thị Mỹ Huyền xuống chủ tọa, có đại biểu Quốc hội Trà Giang và vài đạo diễn từ trong Việt nam qua, tạp chí Làng Văn và Nguyễn Hữu Nghĩa, Nguyên Hương không hề chống, mặc dầu các Hội đoàn trong Ủy ban Nhân quyền vận động phản đối. Năm nay, mùa hè, 1997, nhóm ấy lại tổ chức "Ngày Văn Hóa Việt Nam" ngay tại Toronto. Ủy ban Nhân Quyền cũng biểu tình phản đối. Riêng tạp chí Làng Văn thì đứng ngoài, không nói lời nào ! Phim ảnh, sách báo Việt cộng bày bán đầy các tiệm, sao không dồn nỗ lực mà chống ? Giấy bút chống Thúy Nga, sao không in đặc san ủng hộ nông dân trong nước đang nổi dậy chống chính quyền ? Thời giờ, tiền bạc và công sức, sao không dùng vào việc giải quyết mối nhục chung hiện nay của cộng đồng là bị gạt ra khỏi Văn Bút quốc tế ? Lịch sử nằm ở đó. Chính nghĩa nằm ở đó ! Ðừng khoát áo chính nghĩa để thanh toán chuyện cá nhân xuất phát từ mặc cảm sâu kín về quá khứ của mình !

Bạn đọc và các văn hữu đừng hiểu lầm rằng tôi viết ra những chuyện này để can dự vào nội bộ Văn Bút hoặc phong trào Hưng ca bởi Nguyễn Hữu Nghĩa đang thao túng hai tổ chức này. Tôi không có ý ấy. Chuyện đó các hội viên Văn Bút và đoàn viên Hưng ca có thừa sức để tự phán đoán, không cần tôi phải nhắc nhở. Hai năm qua, vợ chồng Nguyễn Hữu Nghĩa lăn xả vào cuộc tranh chấp Văn Bút, mặc dù cả hai đều không có một chức vụ nhỏ nào trong Ban Chấp hành của Sơn Tùng, cũng không phải là chủ tịch một trung tâm địa phương. Văn hữu khắp nơi hỏi tôi, mục tiêu thâm sâu của vợ chồng này nhắm cái gì ?  Hai tháng nay, vợ chồng này lại lăn xả vào vụ khuấy động chống Thúy Nga và tôi, và chỉ lăn xả vào sau khi Thúy Nga đã xin lỗi và sửa băng ! Ðộc giả và văn hữu lại hỏi tôi một lần nữa : Mục tiêu thâm sâu của họ nhắm cái gì ?

Tôi không cần biết họ nhắm cái gì. Tôi chỉ yêu cầu một điều : Hãy trả lại sách cho tôi và từ nay không tái bản, không phát hành bất cứ cuốn sách nào của Nguyễn Ngọc Ngạn...

[...]

Tháng trước tôi có nhận được "bức tâm thư" của vợ chồng bà gửi, lời lẽ tha thiết khuyên tôi đừng ham tiền mà chạy theo Thúy Nga ! Vâng, xin bà thanh toán tiền nợ và hoàn trả hết sqách cho tôi để tôi khỏi phải chạy theo Thúy Nga ! Nếu không thì việc tôi chạy theo Thúy Nga cũng chỉ giống như bà vẫn chạy theo đống sách của tôi từ 10 năm nay để kiếm tiền mà thôi ! Có khác chăng chỉ ở một điểm : Tôi nhận tiền của Thúy Nga nhưng không quay lại chửi Thúy Nga để người đời chê là phường ăn cháo đá bát !

Nguyễn Ngọc Ngạn
25.11.97

(Trích từ báo TỰ DO số 107 - Tháng 1.1998, phát hành tại Toronto, Canada)
 


(Trở lại trang chính)